|
Những trận đòn của bố mẹ, những cái bạt tai những mẩu phấn ném thẳng vào mặt hay những lời sỉ vả của thầy cô (mà học sinh bất kì trường cấp 2 nào ở Hà Nội cũng từng gặp) không hề làm cho cháu ngoan lên một chút nào. Thay vào đó là sự sợ hãi, tức giận nhục nhã và cả sự uất hận khi cháu tự so sánh với những đứa trẻ khác: sao nó không bị ăn đòn như mình? Sợ hãi với người lớn những người to hơn và khoẻ hơn mình và tự cho mình quyền dùng bạo lực với những người bé và yếu hơn mình. Nhục nhã với bạn bè và tức giận với thầy cô ,bố mẹ sau khi bị đòn. Sự uất hận với chính gia đình và thầy cô. Tất cả những thư ấy đã hình thành trong cháu từ những năm học cấp 2 và nó theo cháu đến gần hết cấp 3 khi cháu đã có nhận thức hơn.
Cái thời tư tưởng nho giáo thờ vua thờ chúa còn cái tôi bản thân là cái không đáng kể. Để giáo dục những học sinh ngoan nên người thì nhiều phụ huynh giáo viên làm được. Nhưng để giáo dục những học sinh "cá biệt" thì không phải ai cũng đủ khả năng. Các cô các chú đừng mang câu "thương cho roi cho vọt" để biện minh cho khả năng sư phạm có giới hạn của mình. Mỗi thời mỗi khác cái thời phong kiến xa xưa qua lâu rồi. Cái thời tư tưởng nho giáo thờ vua thờ chúa còn cái tôi bản thân là cái không đáng kể. Khác với vạn hoá Châu Âu nơi cái tôi được đặt lên hàng đầu để con người tự tin và sáng tạo hơn? Chúng cháu không thích thương cho roi cho vọt, chúng cháu chỉ hiểu con người ai cũng như ai không ai có quyền dùng vũ lực với ai. Đừng tạo cho chúng cháu thói quen sử dụng bạo lực, đừng đánh vào mông vào mặt chúng cháu nếu đánh thì hãy đánh vào tâm lý. Chúng cháu không cần những cái roi cái gậy hay những lời mắng nhiếc chửi bới cùng với khuôn mặt tức giận. Thầy cô ơi cho chúng em xin cái tâm. Bố mẹ ơi cho chúng con xin sự bình tĩnh.
24H.COM.VN (Theo VNN)
|
|

